Bài đăng phổ biến

Page Nav

HIDE

Page Nav

HIDE

Grid Style

GRID_STYLE

Grid

GRID_STYLE

Post/Page

Effects

TRUE

Pages

Weather Location

Classic Header

{fbt_classic_header}

Breaking News:

latest

Classic Header

CUỘC THÁO CHẠY TRẦN AI, VÀ NGÀY TRỞ LẠI CÒN BỊ SÁT MUỐI VÀO VẾT THƯƠNG LÒNG

CUỘC THÁO CHẠY TRẦN AI, VÀ NGÀY TRỞ LẠI CÒN BỊ SÁT MUỐI VÀO VẾT THƯƠNG LÒNG Sau 21 năm mang súng đạn và đàn em qua nhà em ruột mình bắn giết...

CUỘC THÁO CHẠY TRẦN AI, VÀ NGÀY TRỞ LẠI CÒN BỊ SÁT MUỐI VÀO VẾT THƯƠNG LÒNG

Sau 21 năm mang súng đạn và đàn em qua nhà em ruột mình bắn giết, cuối cùng cũng tàn sát được gia đình nhà em ruột mình. Sau khi đã giết chết thằng em, Bắc đã cho truy sát những đứa con còn lại của em trai mình để diệt tận gốc. 

Thấy hết đường sống, con cái của Nam túa nhau tháo chạy ra biển, nhưng trong đầu chúng cũng chẳng biết đi về đâu. Chúng chỉ biết phải chạy khỏi bàn tay sắc máu của ông bác ruột mà thôi. Vì vậy, con cái của Nam nhiều đứa đã bị chìm xuống biển làm mồi cho cá mập. Có đứa thì lênh đênh trên biển đến nhiều ngày, lúc sắp chết vì đói và khát thì gặp phải tàu của bạn bố Nam ra tay cứu. Trong cơn đại hoạ, chỉ những đứa này vì quá may mắn nên sống sót và đến tá túc tại nơi đất mới.

Lại nói đến những đứa con chưa kịp tháo chạy, chúng nó ở lại và nghe bác Bắc bảo rằng "các cháu yên tâm, bác đưa các cháu vào một lớp học trong rừng để các cháu học tập và cải  tạo thành người mới. Chỉ cần tuần lễ, học xong các cháu sẽ về". Nghe bác nói với lời có vẻ rất thành tâm, thế là mâý đứa con nhà Nam vâng lời. Khi được dẫn tới bìa rừng, Bắc cho đám con mình dùng báng súng đập vỡ sọ chết tươi vài đứa và nói giằng giọng rằng "Đây là trại tù khổ sai, bọn bây phải chung thân ở đây chứ không phải 7 ngày. Nếu đứa nào dám lên tiếng thì số phận sẽ như như mấy đứa này, hiểu chửa?". Nhìn thấy 2 đứa mằm bất động với hộp sọ vỡ  toác máu chảy đỏ một vũng như cái nia, đám con nhà Nam sợ xanh mặt và chỉ biết "dạ" mà chẳng dám ý kiến ý cò gì nữa.

Làm trên "trại cải tạo" một thời gian, nhiều đứa mắc bệnh và phải nằm chết như con gà dịch mà chẳng được thuốc men hay chữa trị. Nhìn cảnh cái chết  luôn rình rập, nếu không đến từ báng súng thì cũng đến từ họng súng, nếu không đến từ họng súng thì cũng đến từ bệnh tật. Thế là một số đứa trốn trại, bị lộ thế là đám cai ngục nổ AK quét, đạn bay xối xả như mưa và quá nửa trong số trốn chạy trúng đạn chết tại chỗ. Số còn lại may mắn thoát làn đạn về được đến nhà. Thế là bí mật tổ chức vượt biên.

Trong nhóm này, có đứa tổ chức đi trong bí mật tuyệt đối, nếu bị lộ chấp nhận chết. Có đứa thì nghĩ rằng, để chắc ăn thì dùng vàng hối lộ cho đám con nhà Bắc. Thế là đám con nhà Bắc nhận vàng và gật đầu cho đi. Khi ra khơi không xa, bọn con Bắc nháy nhau thế là chúng hiểu phải làm gì. Bọn chúng nhảy lên  xuồng  máy và rượt  theo. Vì ỉ i rằng mới đưa hối lộ lẽ nào bọn con Bắc lật lọng? Vì thế mà con nhà Nam đã sập bẫy. Bọn con Bắc đuổi gần đến thuyền vượt biên, bọn nó xả súng, thế là những người đi trên thuyền không còn một mạng sống sót. Giết xong, chúng kéo thuyền và các nạn nhân về gặp bố Bắc của nó báo cáo thành tích để nhận thưởng. Đấy là cách làm giàu của con cái nhà Bắc.

Như vậy sau tầng tầng lớp lớp bố ráp và truy sát của bên thắng cuộc, một số rất ít con cái nhà Nam cũng đến được bến bờ tự do, và hơn nữa là chúng đã giàu có. Do Bắc chỉ biết chém giết, không biết làm ăn nên trở thành đói rách mạt hạng phải đi ăn mày lạy lục khắp nơi để xin ăn, tạo nên cảnh nhớp nháp ê chề và bị thiên hạ khinh khi làm cho mẹ Việt Nam phải nhục nhã chịu đựng. Thấy con Nam giàu quá, Bắc trở giọng gọi con cái nhà Nam trốn chạy khi xưa là "khúc ruột ngàn dặm". Thế là mỗi năm Bắc được tụi con Nam gởi về cho 10 tỷ để xài phung phí. 

Được nạn nhân nuôi, thế nhưng, như đồ vong ân bội nghĩa, hằng năm  Bắc còn cho tổ chức ăn mừng ngày "Đại thắng  mùa xuân" rầm rộ. Để chi vậy? Để khoe công về thành tích đã tương tàn thằng em ruột. Như một thói quen ngạo mạn, 43 năm liên tục Bắc vẫn làm thế, vẫn cứ cố sát muối vào vết thương tinh thần của con cháu phương xa. Tay thì luôn sát muối vào vết thương, miệng vẫn cứ hô hào "hòa hợp hòa giải". Chính vì cứ mãi cố chấp chơi trò đểu giả này này mà 43 năm qua chẳng hòa hợp hòa giải gì được, vẫn thù hận còn nguyên.

Còn nói đến mẹ Việt Nam thì bà rất bao dung, chỉ cần thằng Bắc nhận ra lỗi lầm thay đổi là đủ. Nhưng dường như vô phương, vì Bắc quá hung hãn và bất chấp. Đụng  đến quyền lợi của nó, nó sẽ giết tất bất kể ai, kể cả mẹ cũng không có ngoại lệ. Nếu cần, nó cũng sẽ bán luôn cả mẹ để lo riêng cho mình phận nó. Bất hạnh!

Đỗ Ngà




No comments

Nội Bật