Bài đăng phổ biến

Page Nav

HIDE

Page Nav

HIDE

Grid Style

GRID_STYLE

Grid

GRID_STYLE

Post/Page

Effects

TRUE

Pages

Weather Location

Classic Header

{fbt_classic_header}

Breaking News:

latest

Classic Header

KHÔNG THỂ XEM NỔI PHIM VIỆT

KHÔNG THỂ XEM NỔI PHIM VIỆT Nghe những lời thoại và xem các hoạt cảnh phim Việt, các nhân vật được nhận diện như những con búp bê đọc ...

KHÔNG THỂ XEM NỔI PHIM VIỆT

Nghe những lời thoại và xem các hoạt cảnh phim Việt, các nhân vật được nhận diện như những con búp bê đọc lời thoại. Nó ngô nghê, cứng đơ, hời hợt, tủn mủn, ngôn từ nghèo nàn, rời rạc, thậm chí là đảng hoá tới mức kỳ quái.

Xem phim Việt như xem mấy bức tranh hoạt hoạ. Phim quanh chuyện đàn ông đàn bà gạt nhau, bồ bịch, đánh ghen, phá đám hạnh phúc, nàng dâu mẹ chồng, bếp núc, gái điếm...nội dung các câu chuyện lẫn lời thoại như mấy đứa trẻ nói chưa sõi vậy, nhưng không phải trẻ phương Tây đâu, vì chúng giao tiếp hay hơn nhiều.

Phiên toà ở cái phim Sinh Tử đúng đặc chất Việt Nam, cứ thế mà đọc, mà khai, mà kết tội, không có chút gì học thuật, không kịch tính, chẳng có diễn biến gì mang tính luật pháp hay cong lý. Trông thảm hại đến cùng cực. Nó làm gì có tính chất nào của một chu trình tố tụng hình sự khoa học - nó như một cuộc họp có trên có dưới với phẩm chất Xã hội chủ nghĩa vậy. Thẩm phán ngồi thỉnh thoảng lại gọi cảnh sát tư pháp vào làm việc giữ trật tự phiên toà. Kiểm sát viên đọc cáo trạng như là máy đọc chữ. Bị cáo cứ răm rắm khúm núm nhận tội như phận con kiến, một phẩm tính đặc trưng xứ An Nam.

Nhất là các cuộc thoại và liên kết hoạt cảnh trong phim, buồn cười lắm.

Lối giao tiếp người Việt là bằng ngôn từ trực quan, thẳng vào cái đang nói, nên nó không có gì để phải diễn đạt và cũng không cần phải sâu sắc hay mang nhiều tầng ý nghĩa. Thành ra câu chuyện đơn điệu, tẻ nhạt, nông cạn và dễ hết chuyện. Những ngôn từ, cách hành văn, không làm cho người ta phải suy nghĩ nhiều, không gợi mở ra được phạm vi và đối tượng khác - nó không thể trả lời theo cách dùng cái thứ ba, gián tiếp hoặc nhảy bước, cách đoạn. Chính vì điều này, nó thể hiện đặc trưng rằng, tư tưởng của xã hội nghèo nàn và đơn điệu.

Ví dụ:

Nhân viên hỏi bạn khi tới uống cà phê: Chắc anh làm việc gần đây phải không?

Thay vì thông thường người Việt sẽ đáp “Cũng không gần lắm” hoặc “Anh ở cách một vài ngã tư”, ta có thể trả lời: Khoảng cách không phải là vấn đề. Nó vừa hàm ý cà phê ngon (vì khiến người ta không coi khoảng cách là một trở ngại), nó vừa trả lời gián tiếp về nơi làm là xa quán này, vừa gợi mở về một người nhiệt tình ủng hộ thứ gì đó khi người trả lời đã thích thú.

Lê Luân



No comments

Nội Bật